tamviet.edu.vn
Đang tải dữ liệu...

 

Trang chủGiới thiệuĐăng ký họcLịch khai giảngTin nội bộDiễn đàn
Tin tức Đào tạo
Hội thảo & Sự kiện
Các khóa Đào tạo
Dịch vụ Tư vấn
Dịch vụ Tuyển dụng
Giảng viên Tâm Việt
Triết lý Tâm Việt
Quản trị Tri thức
Văn hóa Doanh nghiệp
Tâm Việt & Công chúng
Khách hàng & Đối tác
Thư viện/ download
Liên hệ
Tâm việt TP.HCM
Webmail
Liên hệ

Đào tạo doanh nghiệp:
04 8586 3411
04 2217 9022
04 3994 0785

Hotline: C.Huyền:
093 632 2668

Đào tạo cộng đồng:
04 3762 8758
095 334 9886

Tâm Việt TP. HCM
C. Mai: 098 592 1950

Tâm Việt Đà Nẵng:

Văn Phòng:  0511. 369. 1666

A.Ly: 090 563 3878

Tâm Việt Thanh Hóa:
A.Minh: 098 509 6000

Các khóa đào tạo

Kỹ năng giao tiếp và dịch vụ khách hàng

Kỹ năng giao tiếp qua điện thoại

Kỹ năng bán hàng chuyên nghiệp

Kỹ năng giảng dạy hiện đại

Kỹ năng thuyết trình chuyên nghiệp

Kỹ năng tổ chức cá nhân và công việc

Kỹ năng quản lý thời gian

Kỹ năng tư duy hiệu quả & sáng tạo

  Kỹ năng điều hành họp/ hội thảo

Kỹ năng quản lý Stress

  Kỹ năng giao quyền

  Kỹ năng phỏng vấn dành cho nhà tuyển dụng

  Văn hóa doanh nghiệp

  Kỹ năng nhận thức và lãnh đạo bản thân

Quản trị tri thức

Liên kết
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: 3.795.976
Tổng số thành viên: 1.682
Số người trực tuyến: 22

Quê hương yêu dấu

Văn Các   
02:39' PM - Thứ ba, 29/04/2008

Tôi lớn lên trong hạnh phúc và khá giàu sang. Một cô bé mà chỉ cần mếu máo một chút đã có ngay những thứ mình muốn. Phải chăng điều đó đã khiến tôi quên đi những điều tốt đẹp của cuộc sống? Quên đi những niềm vui to lớn hay nhỏ nhoi mà tôi đang được tận hưởng?

Có lẽ vậy! Đúng vậy! Thế nên khi vừa gặp rắc rối nhỏ, không cần suy nghĩ, tôi đã thốt lên rằng "Ước gì mình có thể rời bỏ cái xứ quái quỉ này ngay lập tức !". Câu nói ấy tôi đã thốt ra bao nhiêu lần rồi, tôi cũng không biết nữa,chỉ biết là đã rất nhiều lần.

Thế rồi hôm nay, cái mong ước ấy cũng trở thành hiện thực. Ba má bảo rằng gia đình mình sẽ sang Cali sinh sống cùng ông bà, vì sau bao năm người ta cũng đã xét đến hồ sơ nhà mình. Tôi không ngạc nhiên nhưng tự dưng lại không có được cái cảm giác vui vẻ hạnh phúc mà mình chờ đợi. Ừ nhỉ! Tôi cũng biết... chạnh lòng.

Hôm nay, khi đặt những bước chân của mình lên con đường quen thuộc bao ngày, tôi chợt nhận ra những điều khác lạ. Mơ hồ không biết con đường này rồi sẽ đi về đâu? Nó dường như... quá xa vời. Đôi bàn chân của mình dường như quá nhỏ bé, nhưng vẫn muốn lưu lại đây những dấu vết nơi mình đã đi qua, lưu lại trên đất, trên cát, trên lòng của đất mẹ. Cái niềm vui nhỏ xinh mà hằng ngày tôi đều được tận hưởng là rảo những bước chân lên từng tấc đất Việt Nam, vậy mà sau 16 năm trời, bây giờ tôi mới nhận ra. Mai này tôi sẽ chẳng bao giờ con có thể thấy cái bóng của mình trên mảnh đất của quê hương!

Lắng nghe xem! Lắng nghe xem âm thanh của cuộc sống! Đất mẹ cũng biết thở, cỏ cây cũng biết thì thầm...tất cả đều mang mùi thơm, mang âm thanh, mang sự sống của quê hương. Chỉ tiếc khi sắp phải đi xa, tôi mới nhận ra. Không biết rằng tôi còn bao nhiêu ngày để lưu lại dấu chân của mình, để nhìn cái bóng bé nhỏ của mình trên đất mẹ, để lắng nghe, để được thở trong bầu không khí của quê hương dấu yêu? Còn bao nhiêu lâu nữa chứ?

Tôi biết con đường mà mình đang đi, phải đi, và sẽ đi...Đó là con đường duy nhất mà tôi không có sự lựa chọn nào khác. Con đường đó sẽ không phải là con đường Việt Nam đầy nắng bụi, gió mưa mà sẽ là con đường Cali thẳng tắp, rộng lớn, xa xôi....

Rồi mai này, khi mở mắt ra, tôi sẽ không còn được hưởng cái niềm vui nhỏ nhoi mà hàng triệu con người khác được hưởng: Tôi sẽ không còn ở trên đất Việt. Chợt thấy những bước chân mình lạc lõng...trên những dặm đường xa.

Số lượt đọc:  738  -  Cập nhật lần cuối:  29/04/2008 02:39:41 PM